Con Nghĩ Đi, Mẹ Không Biết

Tác giảThu Hà (Mẹ Xu-Sim)
Thể loạiSách làm cha mẹ, sách giáo dục con cái
Số trang252
Năm2016
Rating4.1/5


Nội dung

Con nghĩ đi, mẹ không biết là tập hợp những bài viết được đón nhận nhiệt thành trên Facebook của Thu Hà (Mẹ Xu-Sim), rất nhiều bài viết trong số đó đã từng được đăng trên các báo Tuổi trẻ, Thanh Niên, Vnexpress, Dântrí, Vietnamnet… Nhưng khác với những dòng chia sẻ trên mạng xã hội, nội dung các bài được chọn lọc hơn, có chủ đích hơn với giải pháp để con tự lập và mẹ tự do. Những bài viết của Thu Hà sinh động, thiết thực vì đó là những trải nghiệm thật, hoàn toàn là sự thật của một bà mẹ có hai con đang trong tuổi ăn, tuổi học, cuả một ngưuời làm việc với trẻ em liên tục suốt 20 năm, trong đó có 3 năm dạy học và 17 năm làm báo tuổi teen.

Hành trình lớn lên cùng con của bà mẹ này có thể chạm tới trái tim của các ông bố bà mẹ khác có lẽ là bởi sự chân thành và những chiêm nghiệm thật như được rút ra từ tim của người mẹ. Nhiều người yêu mến chị bởi những triết lý giáo dục hàn lâm được viết bằng lối kể chuyện giản dị, thực tế và sống động. Đối tượng độc giả chính của cuốn sách là các ông bố- bà mẹ, nhưng các bạn trẻ vẫn có thể đọc sách để hiểu hơn về phụ huynh mình, cũng là một món quà ý nhị khi muốn “nhắc khéo” bố mẹ rằng: “con muốn tự lập”.

Đây là một quyển sách của các giá trị tình thân mà ở đó giá trị gia đình là quan trọng hơn cả, các thế hệ trong gia đình sẽ hiểu nhau hơn và nâng đỡ nhau để tạo ra sự dung hòa, truyền cảm hứng cho nhau sống tích cực mỗi ngày.

Thể loại

Con Nghĩ Đi, Mẹ Không Biết có mặt trong:

Review


Quynh Nguyen - - Review on: Tiki

Nội dung hay, nhẹ nhàng, đầy kinh nghiệm thiết thực

Nội dung hay, nhẹ nhàng, đầy kinh nghiệm thiết thực, đọc thêm để bổ sung vào kiến thức nuôi con của mình. Tuy nhiên, mỗi bà mẹ là người hiểu con mình nhất sẽ biết cách dạy phù hợp cho đứa nhỏ của mình, không nên áp dụng theo người này người kia, phải chịu khó lắng nghe con mình và bản thân để có những phương pháp phù hợp.


Hue Nguyen - - Review on: Tiki

Cuốn sách bổ ích cho những ai làm cha mẹ

Ngay từ khi mới đọc mình đã bị thu hút bởi cuốn sách này. Nó cũng giúp mình vững tin với quan điểm chăm sóc và dạy con để con tự lập hơn, tránh khỏi những áp lực từ phía ông bà, nhất là trong việc ăn uống. Khi chị Hà nhắc tới những sai lầm của chị, mình cũng bắt gặp đâu đó bản thân mình. Có lẽ đó là do sự thương con, sốt sắng trong việc nuôi con mà ko thể có cái đầu lạnh. Giọng văn hay, thỉnh thoảng trích dẫn triết lý sống của nhân vật nổi tiếng nào đó khiến cuốn sách trở nên hấp dẫn hơn. Những ai đang và sẽ nuôi con nên có một cuốn trong tủ sách.


Phuong Lim - - Review on: Tiki

Ai muốn nuôi dạy con tự lập phải đọc

Cuốn sách rất hay đáng để mọi lứa tuổi đọc và cảm nhận. Lời văn chân thực dễ liên tưởng. Mình chưa có con chưa có gia đình nhưng đọc vô cùng thích để tích lũy kinh nghiệm cho bản thân sau khi có con, nuôi dạy con. Hơn nữa, nhìn nhận xem đã được bố mẹ dạy những gì, những gì chưa được bố mẹ chuẩn bị cho từ nhỏ mà mình phải tự học, tự tìm tòi mất nhiều thời gian mới hiểu được. Nếu bố mẹ mình biết để hướng dẫn mình sớm hơn mình cũng ko mất nhiều thời gian đến thế. Mỗi thời kì và lứa tuổi sẽ sống khác nhưng chuẩn bị đủ kĩ năng cho con thì sống ở đâu cũng được và làm gì cũng ko sợ. Tác giả hướng đến được hết những lo lắng trăn trở của những người muốn nuôi dạy con tự lập hơn là cứ so sánh với nước ngoài.


Anh - - Review on: Fahasa

Sách này dành cho các mẹ bỉm sữa, đã có con và chuẩn bị làm mẹ

Chắc hẳn dậy là cuốn sách này hay và bổ ích cho các bà mẹ trẻ, cho ta biết cách giải quyết những vấn đề nan giải khi ngày đầu làm mẹ. Cho người đọc đồng cảm với tâm trạng , sự khó nhọc, mệt mỏi ,… cũng như hạnh phúc khi được chăm sóc con của tác giả. . những mỗi đứa con 1 tính cách nên tôi đã đọc nhiều cuốn sách mà vẫn chưa hoàn toàn dậy con theo đúng ý muốn đã đặt ra. cảm ơn tác giả.

Sách này dành cho các mẹ bỉm sữa, đã có con và chuẩn bị làm mẹ. Kiểu nó dạy cách làm mẹ, cách dạy con. Sách rất hữu ích. Mình có theo dõi trang cá nhân của chị Thu Hà nên khi đọc sách thấy nội dung không còn mới lạ lắm. Vì đã đọc một vài nội dung tương tự mà chị ấy chia sẻ rồi. Tuy nhiên, mua sách ủng hộ các tác giả cũng là điều nên làm nhỉ ^^

Về cơ bản, mình thích tư tưởng của tác giả trong cách dạy con và cách để con tự lập một cách tự nhiên mà ít bố mẹ Việt làm được. Chắc chắn sẽ học tập chị để dạy con sau này. Đừng bao giờ tự ý hành động ! Những bài viết của Thu Hà sinh động, thiết thực vì đó là những trải nghiệm thật, hoàn toàn là sự thật của một bà mẹ có hai con đang trong tuổi ăn, tuổi học, cuả một người làm việc với trẻ em liên tục suốt 20 năm, trong đó có 3 năm dạy học và 17 năm làm báo tuổi teen. Đừng bao giờ tự ý hành động !. Đừng bao giờ tự ý hành động ! Đây là cuốn sách mà tôi yêu nhất cũng hành nó nhiều nhất để tôi có thể vô tư trả lời mọi câu hỏi của con tôi chỉ bằng một câu trả lời duy nhất “Con nghĩ đi, mẹ không biết”…


- - Review on: Fahasa

Cách dạy con, giúp con tự lập và trưởng thành hơn

Qủa là một bà mẹ đã từng trải qua những cuộc ” chiến tranh khốc liệt ” trong việc dạy con thành người.Gọi là cuộc chiến tranh bởi để dạy con thì không khó , nhưng đúng lúc và đúng cách thì nó quả là khó khăn phải không nào?Ai cũng có những biện pháp của riêng mình để mong muốn con thành người. Nhưng đôi khi nhiều phụ huynh không nghĩ cách mình dạy là đã sai lệch , chưa phù hợp với con của mình.Họ nghĩ là tốt , nhưng đối với con thì đó quả là gánh nặng mà bố mẹ đang trao trọng trách cho nó! Phụ huynh vẫn sợ con mình ra bên ngoài sẽ sợ , sẽ đau.Luôn ủ ấp trong đôi cánh của mình , trong cái vỏ ốc sên.Để rồi khi con lớn lên , nó vẫn luôn quay về cái vỏ ốc ấy , sợ hãi khi đối diện với thế giới bên ngoài. Vì quá quen trong chốn an toàn mà sợ luôn cả chính bản thân mình , không dám bay cao bay xa.Vì vậy quyển sách Con Nghĩ Đi Mẹ Không Biết by Thu Hà có lẽ là một lựa chọn tốt cho các phụ huynh tham khảo ý kiến , thử xem mình có ở trong đó hay không?Từ đó sẽ có cách dạy con , giúp con tự lập và trưởng thành hơn trong hiện tại và trong tương lai!


Wind - - Review on: Fahasa

Cuốn sách là cái nhìn khác về cách dạy con

Cuốn sách là cái nhìn khác về cách dạy con. Xưa nay người Việt nhất là các bà mẹ Việt Nam thường có thiên hương bao bọc con quá mức. Đến nỗi bảo con phải học trường này trường kia sau mới có việc làm, phải chọn người này làm chống vì người đó tốt.. phải học nữ công gia chánh, phải đứng thứ hạng cao nhất… Rồi khi lớn lên thì tự mình xin việc cho con, sông cuộc sống hoàn toàn bị sắp đặt khi lớn lên đứa trẻ có thói quen ỉ lại, cái gì cũng không biết, hở một chút là đổ trách nhiệm lên người khác. Như vậy là tốt hay xấu? Tôi rất thích cuốn sách này bởi tôi đồng tình với các mẹo dạy trẻ, cách dạy trẻ của tác giả. TRẻ e cần tự mình tìm hiểu theo sự hướng dẫn của người lớn chứ không phải người lớn hoàn toàn hướng trẻ em theo ý nghĩ của bản thân.


Xuan Quynh - - Review on: Goodreads

Không chỉ là nói về cách dạy trẻ em mà còn nói về cách mỗi người tự dạy chính mình

Sách dạy trẻ con với giọng văn gần gũi, lôi cuốn và đậm chất đời thường nhất mà mình từng được đọc và biết tới. Lật giở từng trang này tới trang khác mà không muốn dừng vì thật sự quá cuốn hút, kiểu như xoáy theo câu chuyện của chị Hà mà không dứt được.

Cuốn sách này mình không cất lên giá sách mà để ngay trên bàn cạnh giường, vì mình nghĩ sẽ đụng đến lúc nào mà mình cần. Không chỉ là nói về cách dạy trẻ em mà còn nói về cách mỗi người tự dạy chính mình.


Bánh Rán Giòn - - Review on: Goodreads

Viết hay, dễ đọc, có cơ sở khoa học

Viết hay, dễ đọc, có cơ sở khoa học chứ không cảm tính quá. Kiến thức trong này nhiều cái mình biết rồi nhưng đọc vẫn không thấy thừa, đọc để nhắc lại cho mình nhớ. Còn những kiến thức mới, những cách tư duy mới thì khá thú vị, có sự tham khảo của các chuyên gia nên nghe cũng hợp lí, không phải băn khoăn chị ý viết như thế có đúng không hay chỉ viết thế cho hấp dẫn mà thôi ? Cách kể chuyện mạch lạc, tỉnh rụi nhưng cũng không kém phần uyển chuyển, duyên dáng, nữ tính.


Phương - - Review on: Goodreads

Để con tự đi, tự ngã, khám phá thế giới này theo cách của riêng con

“Cuộc sống không công bằng, không gì là mãi mãi, không gì là bất biến, không có gì là đơn sắc. Điều đó sẽ làm con bạn mạnh mẽ, con cần hiểu về cuộc đời nhưng rốt cuộc vẫn nên chọn tin vào những điều tốt đẹp. “.

Yêu thương con là chắp cho con đôi cánh, để con tự đi, tự ngã, khám phá thế giới này theo cách của riêng con. Mẹ là để làm một người bạn đồng hành, một bờ vai con cần tựa khi hoang mang, là người cho con những chỉ dẫn để con không đi lệch đường. Đó là những điều cảm nhận được trong cuốn sách này. Mong bản thân có thể thực hành hết những điều được viết trong cuốn sách này. cảm ơn tác giả.

Đọc thử sách

Nụ cười tươi hay ly sữa đắt tiền?

Tôi là một bà mẹ. Cũng như hàng triệu bà mẹ khác, tôi luôn mong muốn dành những thứ tốt nhất cho con mình.

Rất có thể có bạn nào đó cũng từng giống tôi, sẵn sàng đi chợ thật sớm, mướt mải để tìm mua cho được khúc cá ngon nhất, lùng sục trên mạng cả buổi để tìm hiểu về những loại sữa, sữa chua, váng sữa tốt nhất, sẵn sàng làm những bữa ăn đầy đủ dưỡng chất một cách công phu cho con. Nhưng đến bữa cơm, khi con không chịu ăn, tôi lại quát tháo ầm nhà, và… tét vào mông bé. Tôi cũng không quản khó khăn chạy tìm trường tìm lớp cho con học, nhưng lại đay nghiến nếu con làm bài bị sai.

Tôi có người bạn cũng mới sinh em bé, lương tập sự nhưng cái gì mua cho con cũng phải là tốt nhất trong cửa hàng: Sữa S26 sản xuất từ Úc với giá hơn 500.000 đồng một hộp (chứ không phải loại S26 sản xuất ở Singapore đâu nhé! Sing cũng chỉ là châu Á mà thôi); nước rửa bình sữa cho con là loại chuyên dụng nhập khẩu; quần áo con giặt riêng trong chiếc máy giặt mini bằng loại bột giặt đồ dành cho trẻ em; nước xả vải cũng là loại riêng dành cho trẻ em. Tất cả bao quanh bé là những đồ dùng tốt nhất, còn ba mẹ thì sao cũng đươc. Thậm chí, tắm cho con cũng phải bằng nước uống tinh khiết thùng 20 l, hoặc nếu hôm nào không đi mua được thì phải là nước sôi để vừa âm ấm.

Nợ nần nhiều, cả 2 vợ chồng đều mệt mỏi. Chồng làm thêm giờ buổi tối, vợ đầu bù tóc rối, mồm năm miệng mười, tả xung hữu đột với những bữa ăn, những trận con ốm.

Một giám đốc nhãn hàng nói với tôi, họ chỉ có thể bán được hàng khi tăng giá bán, thậm chí tăng gấp nhiều lần giá trị thật của nó. Nghịch lý là những mặt hàng dành cho trẻ em, có khi phải nâng giá lên thì mới có người mua. Bởi vì ba mẹ luôn tâm niệm rằng, phải dành cho con những thứ tốt nhất. Và thứ tốt nhất thường hay bị đánh đồng với những thứ mắc tiền nhất.

Vài năm gần đây Sài Gòn và Hà Nội còn mở ra nhiều những học viện, những khóa học giáo dục sớm từ 0 tuổi, học phí mỗi buổi học cho cả mẹ và con trong 1 tiếng rưỡi tới cả triệu đồng.

Các chương trình, các phương pháp dạy trẻ nở rộ. Cái nào cũng được khẳng định là rất tốt hoặc tốt nhất. Có những quan điểm còn trái ngược nhau, cãi nhau ì xèo. Bên nào cũng có nhiều luận điểm luận cứ đều rất thuyết phục. Các sách dạy con theo kiểu Nhật, kiểu Do Thái, kiểu Pháp, kiểu Mỹ… nở rộ trong các nhà sách.

Có thật là con chúng ta phải có điều đó không?

Một người bạn khác của tôi là giáo viên. Từ ngày sinh bé tới nay, bé đã lên lớp 7 mà mẹ chưa dám đi đâu xa con một buổi tối. Hôm thấy tôi từ Sài Gòn tới chơi nhà, bạn tôi ngạc nhiên: “Sao mày lại dám bỏ con bơ vơ lăn lóc mà đi vậy? Sao thiếu trách nhiệm với con thế?”

Lần khác, tôi mang theo cả con gái 3 tuổi, bạn tôi càng choáng hơn vì tôi dám quẳng con ở nhà bạn ấy rồi đi mất hút hơn nửa ngày mới về. Nó cứ bảo: “Lạ thật, sao con mày chả khóc lóc gì, chơi với con tao cả buổi rồi tới giờ ngồi ăn ngon lành? Nhưng mà dù thế thì vẫn không được. Không thể bỏ con như vậy được!”

Rồi chiều đó, tôi thấy cổ đánh con. Cổ bực mình vô cùng vì con bé vừa làm rớt vỡ cái chén. Đứa trẻ nào chẳng làm vỡ vài cái chén đĩa trước khi khéo léo như người lớn? Có gì mà phải đánh? Cổ bảo: “Nhưng tao tức không chịu được. Tao ở nhà cả ngày, không dám đi đâu chỉ để rèn dạy nó. Vậy mà nó không nghe lời, tao điên lắm!”

Có thể đúng! Người mẹ đang tức giận một phần quan trọng là vì cổ đã hi sinh quá nhiều, đã kỳ vọng quá nhiều vào con. Cũng như nhiều bà mẹ khác đã phải hi sinh tất cả thú vui, sự nghiệp của bản thân, vậy mà con còn có thể phạm phải sai sót được sao? Con có thể vụng về được sao? Con có thể bị điểm kém được sao? Con có thể thua thiệt bạn bè được sao? Nhưng đó cũng chính là thiệt thòi lớn nhất của những em bé đó, những em bé bị thiếu khí thở!

Trong vòng tay ôm ấp chăm lo quá chặt, bé không có khoảng trống nào để lùi lại, để sửa sai, để làm vài trò nhảm nhí. Đặc quyền của trẻ con là được sai rồi làm lại, nhưng các bé này lại không được phép. Sai sót dù chỉ bằng móng tay thôi cũng sẽ bị bố mẹ, hoặc chính bản thân bé thổi phồng lên vì áp lực quá lớn của tình thương.

Một cô bạn tôi khác, hai vợ chồng đều học ở nước ngoài về. Hôm thấy cô xách va li đi công tác cả tuần trong khi con trai mới hơn 1 tuổi. Cô bạn thản nhiên nói: “Tớ cai sữa rồi nên không ảnh hưởng gì. Và bé ở nhà được bà nội và người giúp việc chăm sóc rất cẩn thận. Trước khi đi, tớ cũng đã chuẩn bị mọi thứ chu đáo rồi. Vậy tại sao còn phải lo lắng nữa chứ? Tớ còn công việc của mình, không thể hi sinh tất cả cuộc sống và sự nghiệp cá nhân vì con được. Tớ không muốn con lớn lên với ám ảnh rằng mẹ đã hi sinh quá nhiều cho mình!”

Tôi viết bài này không phải để cổ xúy những bà mẹ bỏ con ở nhà rồi đi rong chơi, đánh đề… Bởi những bà mẹ đó chắc chắn chẳng đọc bài của tôi đâu. Tôi viết cho những bà mẹ giống tôi, những bà mẹ nín thở vì con, thấp thỏm vì con, lúc nào cũng canh cánh rằng không biết con mình đã được lo tốt nhất chưa.

Chúng ta luôn cố giành lấy thật nhiều, cố kiểm soát mọi thứ. Và càng cố thì càng tuyệt vọng. Không thể nào kiểm soát tất cả mọi thứ được, vì cuộc sống vốn là như vậy, đầy bất ngờ, đầy những thử thách, và thậm chí đầy bất công. Con chúng ta sẽ phải liên tục ngã, đứng dậy, thất bại, thất vọng, rồi lại hi vọng và đi tiếp.

Thế giới bên ngoài thế nào? Ồn ào, biến động, bất ngờ, đầy cạm bẫy, luôn cần giúp đỡ, luôn cần bạn bè,… thì hãy dạy con những điều đó. Theo tôi việc dạy con càng gần với bình thường càng tốt. Bình thường như cuộc sống thật. Việc nuôi và dạy con càng tiện lợi cho cha mẹ, và nhất là mẹ, thì càng tốt. Bởi vì người mẹ sẽ phải đi một quãng đường rất dài, 18 năm, hoặc có thể hơn nữa. Chỉ khi người mẹ thoải mái, tự do thì mới có thể đi dài như thế. Sức bền là quan trọng nhất.

Cũng có nhiều thứ tốt hơn, ví dụ ở một khu dân cư an ninh hơn, văn minh hơn, học tại một ngôi trường cao cấp hơn, tham gia những khóa học xịn hơn, đi du lịch nhiều hơn… Nhưng sức tôi chỉ có hạn, nên tôi chọn những thứ phù hợp nhất cho mình lúc này, không quá rướn, không quá gồng. Không mang cảm giác trách nhiệm một cách thái quá. Bởi chính tôi sẽ ảnh hưởng lên con tôi nhiều nhất.

Tôi tin là cách nuôi dạy con tốt nhất là giữ sự cân bằng với tự nhiên. Mẹ càng giữ được bình an thì con càng vững chãi.

Có lẽ chỉ có các bà mẹ thế hệ 7x, 8x mới cần tập cách lùi xa con ra một khoảng, bởi hình như chỉ có các bà mẹ 7x, 8x mới bị ám ảnh đến thế về một tuổi thơ thiếu thốn cả vật chất lẫn tinh thần, rồi lại ngay lập tức phải đối mặt với xã hội mà các giá trị sống bị xáo trộn.

Tôi tin rằng khi mình càng bao bọc, con mình càng yếu đuối, càng vụng dại. Khi tôi càng cố gắng cầu toàn, con tôi càng bị áp lực. Và có một điều chắc chắn: không có đứa con nào hạnh phúc bên một bà mẹ bất hạnh.

Vì vậy, bây giờ, tôi đang nuôi con sao cho chính mình cảm thấy thật thoải mái và hạnh phúc, và không phải gồng mình quá sức nữa. Có câu nói rằng: “Bạn không thể cho ai cái mà bạn không có!”. Chỉ khi chính bản thân tôi cảm thấy hạnh phúc và bình an thì tôi mới có thể mang hạnh phúc và bình an tới cho con mình!

Cùng chủ đề:

Nhiều người đọc:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button