Nói Sao Cho Trẻ Chịu Nghe, Nghe Sao Cho Trẻ Chịu Nói

Tác giảAdele Faber & Elaine Mazlish
Thể loạiSách tâm lý trẻ em, sách làm cha mẹ
Số trang286
Năm1996
Rating4.3/5


Nội dung

Làm sao để:

  • Xử lý những cảm xúc tiêu cực của con cái?
  • Biểu đạt nỗi tức giận của mình mà không làm tổn thương bọn trẻ?
  • Khuyến khích con cái hợp tác trong khi chúng cứ thích “ngậm tăm”?
  • Đặt ra những giới hạn mà vẫn thể hiện thiện chí?
  • Giải quyết xung đột gia đình một cách êm hòa?

Nói Sao Cho Trẻ Chịu Nghe & Nghe Sao Cho Trẻ Chịu Nói chứa đựng những phương pháp dạy trẻ thực tế và đầy tôn trọng sẽ giúp giải quyết hầu hết những khó khăn trên, các bậc phụ huynh không còn phải vật lộn với đám nhóc nhà mình nữa mà vẫn đạt được hiệu quả giáo dục hoàn hảo.

Đây là bí kíp dành cho phụ huynh cải thiện mối quan hệ với con trẻ, xây dựng cuộc sống gia đình hòa thuận và hạnh phúc.

Thể loại

Nói Sao Cho Trẻ Chịu Nghe, Nghe Sao Cho Trẻ Chịu Nói có mặt trong:

Review


Nguyễn Hạnh - - Review on: Tiki

Một cuốn sách quá hay về giáo dục con trẻ

Với những ai đang làm cha mẹ thì đây là cuốn sách rất hữu ích, dù con bạn đang ở lứa tuổi nào thì bạn cũng nên đọc nó. Nuôi dạy con thật khó. Mình thường nóng giận và không làm chủ được cảm xúc của bản thân. Cuốn sách đã giúp mình bình tâm suy nghĩ thật nhiều, rồi đưa ra những hướng giải quyết vấn đề vớ con, sau đó, 2 mẹ con mình thống nhất thực hiện. Thật ra, nếu đọc 1 lần thì mình không thể thực hiện được ngay đâu mà phải đọc nhiều lần, nhất là những lúc “sai đường”, phải đọc để bình tĩnh lại, suy nghĩ thấu đáo, đọc để hiểu con hơn. Rồi lặp lại quá trình thực hiện. Dần dần mình sẽ kiểm soát được cảm xúc của bản thân và giúp con có tính kỷ luật mà không dùng đến roi vọt. Đến giờ, vẫn từng ngày cố gắng, cố gắng.


Huỳnh Mai - - Review on: Tiki

Thuyết phục bằng lời nói

Nói thế nào, cách nói ra sao để thuyết phục được con quả là điều rất đáng lưu tâm trong quá trình nuôi dạy con trẻ. Quyển sách đã cung cấp cho các bậc phụ huynh nhiều điều bổ ích về tâm lý của trẻ để có thể hiểu hơn, thông cảm hơn, kiên nhẫn hơn và kiềm chế hơn để thoát khỏi các cơn nóng giận của mình, tránh gây tổn thương cho các bé, nói làm sao cho thuyết phục, cho hợp lý để đạt được sự đồng thuận của con cái, để tìm được tiếng nói chung trong gia đình. Cuốn sách rất tâm đắc.


Quỳnh Mai - - Review on: Tiki

Dành cho mọi ông bố bà mẹ muốn thuyết phục con

Bố mẹ nào cũng có lúc muốn hét lên với con mình, thậm chí là chửi mắng, đánh đập, nhưng kết quả không phải lúc nào cũng như mong muốn. Cuốn sách này đưa ra một giải pháp khác, thuyết phục con bằng lời nói. Dù con lên 3 hay 30, hét vào mặt con chắc chắn không phải là ý hay để con nghe lời bố mẹ. Ai cũng thích nghe những lời hợp lý hơn, dù vậy, bố mẹ vẫn thường không kiểm soát được nóng giận. Cuốn sách này sẽ là bí kíp cho bố mẹ, vừa luyện tính kiên nhẫn, vừa học cách thuyết phục.


Ngọc - - Review on: Fahasa

Truyền đạt các cách thức giao tiếp với trẻ hiệu quả và linh hoạt

Sách truyền đạt các cách thức giao tiếp với trẻ hiệu quả và linh hoạt. Quả thật mỗi đứa trẻ là một cá thể duy nhất, nên cha mẹ cứ phải tìm tòi để hiểu con tốt nhất. Quyển sách có nhiều ví dụ cụ thể, trình bày dạng mẩu chuyện ngắn, hoặc truyện tranh, khiến cho việc đọc và tiếp thu dễ dàng hơn nhiều


Giang - - Review on: Fahasa

Mang đến một cái nhìn bổ ích cho các bậc phụ huynh trong cách giao tiếp với trẻ

Quyển sách đã mang đến một cái nhìn bổ ích cho các bậc phụ huynh trong cách giao tiếp với trẻ để không khí gia đình trở về trạng thái ổn định tốt nhất, mối quan hệ giữa anh – em, ba mẹ – con cái được tôn trọng, được thấu hiểu, tăng cường tình cảm gia đình, đó đôi khi là một việc rất khó.


Loan - - Review on: Fahasa

Cách tiếp cận xử lý không gây tổn thương cho trẻ

Mỗi tình huống trong sách là câu chuyện xảy ra hàng ngày và cách tiếp cận xử lý không gây tổn thương cho trẻ. Đọc mới thấy hàng ngày cha mẹ ” hổ báo ” thế nào với con mình.


Phương - - Review on: Goodreads

Một cuốn sách cần đọc cho các phụ huynh

Một cuốn sách cần đọc cho các phụ huynh. Với cuốn sách này, tôi tự tìm thấy bản thân trong đó, có những cư xử tôi thường thể hiện cùng con, những cách thể hiện khác mà tôi có thể học và chú trọng để tôn trọng con hơn và đồng hành cùng con, chia sẻ với con được nhiều hơn.

Tôi từng áp cho con mình cái gọi là “cậu bé do dự” vì con là một cậu bé không quyết đoán, dễ mềm lòng, biết nghe lý lẽ và có thể bị thuyết phục. Cuốn sách giúp tôi hiểu hơn về bản thân, về con, về tương quan mẹ con trong trường hợp đó. Tự bản thân thấy nhẹ nhàng hơn và cũng tin tưởng bản thân hơn trong việc dạy con qua cuốn sách này.


Hồng Nhung - - Review on: Goodreads

Cần thực hành hàng ngày mới đạt mục đích của cuốn sách

Có thể làm sách gối đầu giường bởi có rất nhiều tip bổ ích dành cho các bậc cha mẹ khi nói chuyện với con cái. Điều quan trọng nhất đối với mình: cha mẹ phải tự xác định và kiềm chế được cảm xúc của bản thân thì mới giúp phán đoán đúng, định hướng và điều chỉnh cảm xúc của con.

Cần thực hành hàng ngày mới đạt mục đích của cuốn sách.


Ngo Hoa - - Review on: Goodreads

Sách gối đầu giường cho tất cả những ai muốn gần hơn với trẻ

Tuyệt vời. Một quyển sách hấp dẫn, tỉ mỉ về phương pháp giao tiếp với trẻ. Các tình huống cụ thể và rõ ràng. Nên là sách gối đầu giường cho tất cả những ai muốn gần gũi với trẻ.

Đọc thử sách

GIÚP CON CÁI XỬ LÝ NHỮNG CẢM XÚC CỦA CHÚNG

PHẦN I

TRƯỚC KHI CÓ CON, tôi là một phụ huynh tuyệt vời. Tôi là một chuyên gia chuyên lý giải tại sao tất cả mọi người luôn gặp vấn đề rắc rối với con cái. Rồi thì đến khi tôi có ba đứa con. Sống với đám con thật sự của mình có thể khiến ta trở nên mất tự tin. Dù sáng sáng tôi đều tự nhủ “Hôm nay thế nào cũng sẽ khác mà”, nhưng sáng nào cũng là một sự biến thiên của sáng hôm trước. “Mẹ múc cho nó nhiều hơn con!”… “Cái tách này màu hồng. Có muốn cái tách xanh da trời cơ”… “Bột yến mạch gì mà trông ‘muốn ói’”. “Nó thụi con kìa, mẹ”… “Con thụi nó hồi nào!”… “Con không về phòng. Mẹ không phải là bà chủ mà sai khiến được con!”

Rốt cuộc chúng “quay” cho tôi bơ phờ. Và mặc dù đó là điều cuối cùng tôi từng mơ mình sẽ làm, tôi gia nhập một nhóm phụ huynh. Nhóm gặp mặt tại trung tâm hướng dẫn nuôi dưỡng trẻ em địa phương do nhà tâm lý học, tiến sĩ Haim Ginott chủ trì. Buổi gặp gỡ thật thú vị và gợi mở. Đề tài thảo luận là “Cảm xúc của trẻ” và hai giờ trôi qua cái vèo. Tôi về nhà mà trong đầu quay cuồng với những ý tưởng mới và một quyển sổ tay ghi chi chít những ý kiến chưa được hấp thụ:

Có mối liên hệ trực tiếp giữa cảm xúc và hành vi của trẻ.

Khi trẻ cảm thấy dễ chịu, chúng sẽ cư xử đúng mực.

Chúng ta phải làm sao để giúp trẻ cảm thấy dễ chịu?

– Hãy chấp nhận cảm xúc của chúng!

Vấn đề là cha mẹ không thường xuyên chấp nhận cảm xúc của trẻ, chẳng hạn:

“Không phải con cảm thấy như thế đâu.”

“Con nói thế chỉ vì con mệt mỏi mà thôi.”

“Chẳng có lý do gì mà con phải cáu nhặng lên vậy.”

Sự khước từ cảm xúc thường xuyên có thể làm trẻ rối trí và phát khùng. Đồng thời nó cũng dạy trẻ không biết được những cảm xúc của nó là gì – và chúng sẽ không tin cậy vào những cảm xúc của chúng.

Sau buổi hội thảo đó tôi nhớ mình đã nghĩ, “Có lẽ những cha mẹ khác thì thế. Chứ mình thì không.” Rồi sau đó tôi bắt đầu lắng nghe chính mình. Dưới đây là những mẫu đối thoại ở tại nhà tôi trong một ngày:

Con : Mẹ, con mệt quá.

Tôi : Con làm sao mà mệt. Con vừa mới ngủ trưa dậy cơ mà.

Con : ( nói to hơn ) Nhưng mà con mệt quá.

Tôi : Mệt đâu mà mệt. Chỉ tại con ngái ngủ thôi. Để mẹ thay đồ cho con nào.

Con : ( Rống lên ) Không, con mệt!

Con : Mẹ, ở đây nóng quá.

Tôi : Trời lạnh mà. Con không được cởi áo lạnh ra đâu đấy.

Con : Nhưng mà con nóng quá.

Tôi : Mẹ nói rồi “Không được cởi áo!”

Con : Không, con nóng thật mà.

Con : Chương trình đó chán òm.

Tôi : Sao con lại bảo nó chán. Nó hay thế còn gì.

Con : Nó lãng xẹt.

Tôi : Đây là chương trình giáo dục trên truyền hình con ạ.

Con : Thấy mà thối.

Tôi : Đừng ăn nói kiểu ấy!

Bạn có thấy điều gì đang diễn ra? Không chỉ tất cả những cuộc đối thoại giữa chúng tôi đều trở thành cuộc tranh cãi, mà tôi còn đang nói đi nói lại với các con mình rằng đừng có tin vào những cảm nhận của chúng, thay vào đó, hãy tin vào những cảm nhận của tôi đây này.

Một khi tôi nhận thức ra những gì mình đang làm. Tôi quyết định thay đổi. Nhưng tôi không biết chắc mình sẽ bắt đầu như thế nào để thay đổi. Cuối cùng, điều giúp tôi đắc lực nhất là tôi tự đặt mình vào vị trí của các con. Tôi tự hỏi “Giả sử mình là thằng con đang mệt, hay đang nóng bức, hay đang chán thì sao? Và giả sử tôi muốn bày tỏ cho ba mẹ, những người lớn quan trọng trong cuộc đời tôi, biết những gì tôi đang cảm nhận…?”

Trong những tuần tiếp sau đó tôi cố gắng dò sóng để bắt lấy những gì mà tôi cảm nhận là các con mình đang trải qua; và khi tôi cố gắng như thế, những lời nói của tôi vuột ra một cách rất tự nhiên. Tôi không hề sử dụng kỹ thuật. Mà tôi thật lòng có ý như vậy khi nói “Thì ra con vẫn còn thấy mệt mặc dù con vừa mới ngủ trưa dậy” hoặc “Mẹ thấy trong phòng này lạnh nhưng chắc là con thấy nóng” hoặc “Mẹ thấy con không thích chương trình này”. Dẫu gì chúng tôi cũng là hai con người tách biệt, với hai hệ thống cảm xúc khác hẳn nhau. Không ai trong chúng tôi đúng hay sai. Chúng tôi chỉ đơn thuần cảm thấy những gì mình đang cảm thấy.

Một thời gian sau, những kỹ năng mới đã giúp tôi rất nhiều. Số lần tranh cãi giữa tôi và lũ con giảm đi đáng kể. Nhưng rồi một ngày nọ con gái tôi tuyên bố “Con ghét bà ngoại” – đó là nó đang nói đến mẹ của tôi. Không hề lưỡng lự lấy một giây, tôi độp liền, “Con nói gì mà khủng khiếp vậy. Con biết là con đâu có ý nói như vậy. Mẹ không bao giờ muốn nghe lời như thế từ miệng con lần nào nữa.”

Cuộc đối đáp nhỏ đó dạy cho tôi một điều khác nữa về chính mình. Ấy là tôi có thể rất sẵn sàng chấp nhận hầu hết cảm xúc của bọn trẻ, nhưng hễ một đứa nào trong bọn chúng nói với tôi những điều làm tôi giận dữ hoặc lo lắng thì lập tức tôi sẽ quay trở lại thói quen cũ.

Vì lẽ tôi nhận ra phản ứng của mình không phải là bất thường. Cho nên, trong trang tiếp theo sau bạn sẽ thấy những ví dụ về những câu khẳng định mà con cái nói ra sẽ tự động kích hoạt hệ thống khước từ của cha mẹ chúng. Vui lòng đọc từng câu và viết ra những gì bạn nghĩ một phụ huynh có thể nói nếu ông khước từ cảm xúc của con mình.

I. CON: Con không thích em bé mới sinh.

MẸ: ( khước từ cảm xúc của con )

II. CON: Tiệc sinh nhật con chán quá (sau khi bạn đã “chạy đôn chạy đáo” để làm cho nó là một ngày tuyệt vời).

MẸ: ( khước từ cảm xúc của con )

III.CON: Con không đeo niềng răng nữa đâu. Nó làm con đau lắm. Con mặc kệ bác sĩ chỉnh răng nói gì thì nói!

MẸ: ( khước từ cảm xúc của con )

IV. CON: Con phát điên lên được! Chỉ vì con trễ có hai phút đến phòng tập mà thầy gạt tên con ra khỏi đội.

MẸ: ( khước từ cảm xúc của con )

Quý vị có thấy mình viết ra những câu kiểu như:

“Sao lại có chuyện đó. Mẹ biết trong tim con thật sự thương em mà.”

“Con nói gì vậy? Con đã có một bữa tiệc tuyệt vời còn gì – kem này, bánh sinh nhật này, bong bóng nữa này. Hừ, đó là bữa tiệc cuối cùng mà con có đấy!”

“Niềng răng đâu thể làm con đau dữ vậy. Cha mẹ đã đầu tư cả đống tiền vào trong miệng con rồi thì con phải đeo nó, cho dù con có thích hay không!”

“Con không được phép nổi khùng với thầy giáo. Đó là lỗi tại con. Đáng lẽ ra con phải đến đúng giờ chứ.”

Về mặt nào đó, đối với rất nhiều người chúng ta, thật dễ buột mồm nói theo cách như thế. Nhưng con cái chúng ta sẽ cảm thấy như thế nào khi chúng nghe vậy? Để dễ hình dung việc cảm xúc bị xem thường thì như thế nào, hãy thử làm những bài tập sau đây:

Hãy tưởng tượng. Bạn đang ở tại sở làm. Thủ trưởng của bạn yêu cầu bạn làm thêm cho ông ấy một việc và ông ấy muốn bạn giao nộp kết quả vào cuối ngày. Bạn đã có ý định thực hiện việc đó ngay lập tức, nhưng vì hàng loạt sự việc khẩn cấp dồn dập ập đến nên bạn quên phéng nó đi. Bạn quay cuồng giải quyết các việc đến nỗi hầu như không có thời gian ăn trưa.

Khi bạn và vài đồng nghiệp đang chuẩn bị ra về thì thủ trưởng đến, yêu cầu bạn trình bày kết quả công việc kia. Lập tức bạn cố giải thích hôm nay bạn đã bận bất thường như thế nào.

Ông ấy cắt lời bạn. Bằng giọng lớn tiếng, giận dữ, ông quát tháo, “Tôi không quan tâm đến những lời bào chữa biện hộ của cô! Cô nghĩ coi tôi trả tiền cho cô để cô làm cái quái quỷ gì – để ngồi bệt suốt ngày hả?” Khi bạn mở miệng ra định nói, ông nạt “Im đi” rồi bước ra thang máy.

Những đồng nghiệp của bạn giả bộ như không nghe thấy gì. Bạn lật đật thu dọn đồ đạc và rời văn phòng. Trên đường về nhà bạn gặp một người bạn. Trong lòng vẫn còn quá ấm ức đến nỗi bạn thấy mình kể tuốt luốt cho anh ấy toàn bộ sự việc vừa xảy ra.

Anh bạn kia liền cố “giúp đỡ” bạn bằng tám cách khác nhau. Khi bạn đọc từng cách đối đáp của anh ấy, hãy dò bắt tần số “phản ứng bột phát” tức thời của bạn đối với chúng và viết ra. (Không có phản ứng đúng hay sai. Bất kể bạn cảm thấy muốn phản ứng kiểu gì đều đúng đắn đối với bạn).

Cùng chủ đề:

Nhiều người đọc:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button