Mẹ, Thơm Một Cái

Tác giảCửu Bá Đao
Thể loạiSách tình cảm gia đình, Hồi ký
Số trang253
Năm2005
Rating3.8/5


Nội dung

“Anh nằm dư một tuần trong bụng mẹ, bởi không chịu rời khỏi mẹ,

tôi nằm thiếu một tuần trong bụng mẹ, bởi muốn sớm nhìn thấy mẹ

Thằng út nằm trong bụng mẹ không thiếu ngày nào bèn nhảy ra, bởi đã hẹn với mẹ.

Ba anh em, từ trong bụng mẹ, đã yêu thương mẹ theo cách của riêng mình.”

Không cần nhiều lời hoa mỹ, lòng yêu thương mẹ của Cửu Bả Đao đầy ắp những trang anh viết trong giai đoạn bên giường bệnh người mẹ. Tình cảm thiêng liêng đó vốn chẳng riêng ai, thật dễ lan truyền tới mỗi chúng ta, nên mỗi khi mở cuốn sách này ra, tim ta lại rung lên những nhịp xốn xang về Mẹ.

Thể loại

Mẹ, Thơm Một Cái có mặt trong:

Review


Lương Mai - - Review on: Tiki

Văn phong nhẹ nhàng, tình cảm

Cửu Bả Đao trong cuốn sách này viết về thời gian mẹ của anh bị ung thư máu và cả gia đình phải cùng chiến đấu ra sao. Đây không phải là truyện, đúng hơn chỉ là ghi chép nhật ký về thời gian này. Văn phong nhẹ nhàng tình cảm, đọc để nhìn lại tình cảm gia đình cũng hay. Vì là ghi chép nên mới thấy có rất nhiều đoạn Cửu Bả Đao rất hay lan man sang những chuyện khác như nguồn cảm hứng của anh là vô tận


Nhật Hằng - - Review on: Tiki

Đồng cảm với tác giả

Đây là 1 cuốn nhật kí của người con trong những ngày tháng mẹ mắc bệnh hiểm nghèo đến khi được giải thoát khỏi căn bệnh. Cuốn sách này làm mình rất cảm động, đọc xong mình cảm thấy yêu thương mẹ mình hơn, và mình còn nhận được sự đồng cảm từ cuốn sách này vì lúc mình mua là mẹ mình mới phát hiện căn bệnh hiểm nghèo…Mình rất thích cuốn sách. Các bạn nên mua về đọc!!!


Cass Sone - - Review on: Tiki

Điều tuyệt vời nhất của chúng ta là mẹ

Mình mua vì mình là fan trung thành của anh Cửu, và giờ đây khi đã thấm xong cuốn sách mình khuyên các bạn nên mua,dù bạn đang ở bất cứ độ tuổi nào. Câu chuyện này tác giả viết đã từ rất lâu rồi, khoảng mười mấy năm trước, vậy mà khi đọc mình có cảm giác như nó đag diễn ra vậy. Vui, buồn, lo lắng, rồi hạnh phúc, rồi đau lòng, từng ghi chép của tác giả về quá trình chăm sóc mẹ đã khiến cho mình như bị cuốn vào chính cuộc sống của anh. Xứng đáng cho tình mẫu tử, xứng đáng có trong ngăn sách của bạn, thân


Hoàng Mai - - Review on: Fahasa

Hãy yêu thương gia đình thật nhiều

Qua giọng văn ấm áp, giản dị mà chân thành, Cửu Bả Đao đã thể hiện được tình yêu lớn lao mà cả gia đình dành cho mẹ, đồng thời gửi gắm thông điệp đến mỗi chúng ta: hãy yêu thương gia đình thật nhiều, yêu thương ấy chưa bao giờ là đủ, đừng để đến khi ở ranh giới sinh tử mới hối tiếc, hãy quý trọng và yêu thương gia đình như thể hôm nay là ngày cuối cùng được yêu. Dù kể về hành trình chống lại bệnh tật, nhưng cuốn sách này không hề có không khí bi thảm hay buồn bã mà luôn lạc quan. Kết thúc câu chuyện là niềm vui khi mẹ của tác giả đã chiến thắng căn bệnh quái ác sau những ngày chiến đấu với đau đớn. Đó không chỉ là niềm vui của mẹ mà là hạnh phúc của cả gia đình, những người luôn ở bên và yêu thương mẹ.


Emily - - Review on: Fahasa

Đọc cuốn sách như thấy chính mẹ mình ở đó

Cửu Bả Đao không cần dùng ngôn từ hoa mỹ mà vẫn làm người đọc phải rơi lệ. Tựa đề cuốn sách rất dễ thương “Mẹ thơm một cái” đúng phong cách của Cửu Bả Đao. Truyện thấm đẫm tình yêu Cửu Bả Đao dành cho mẹ, người đã hy sinh cả đời mình vì con cái. Đọc cuốn sách như thấy chính mẹ mình ở đó, một người mẹ đã luôn vì con cái, không đòi hỏi gì. Không mang nội dung hoa mỹ hay cốt truyện chỉn chu, Cửu Bả Đao chỉ đơn giản viết về những ngày cùng mẹ chiến đấu với bệnh tật nhưng vẫn đủ khiến người đọc phải xúc động. Tình cảm anh dành cho mẹ không cần phải nói ra hay nhắc tới mà người đọc tự cảm nhận được qua câu chữ, qua những hồi tưởng của anh về quá khứ, về cách anh chăm sóc mẹ. Đây là một cuốn sách rất hay và đáng đọc.


Duc Hoang - - Review on: Goodreads

Xứng đáng tìm đọc

Vẫn là Cửu Bả Đao điên khùng mà khảng khái ngày nào, lúc cà rỡn, lúc triết lý, và hừng hực một tinh thần trào lộng ác liệt. Nhưng khi nhắc đến mẹ mình, anh chàng có khí phách nam nhi máu lửa và bản tính trẻ trung sôi sục đó đều hoá thành một đứa trẻ mà dịu dàng lại và tha thiết tình cảm (dĩ nhiên là vẫn tinh nghịch, chọc mẹ mình tới bến, dù đang lâm trọng bệnh, thật không sao tưởng nổi :v).

Đọc Cửu Bả Đao chưa nhiều (có hai cuốn chớ mấy) nhưng mình rất ưng vì như bạn mình nói, ổng viết quả thật có duyên, mà lại vui vẻ hài hước, hiếm khi đọc cuốn sách nào lại thấy sảng khoái bằng. Nhưng nếu dzậy thì cũng chẳng khác gì truyện tiếu lâm. Đao không chỉ viết theo kiểu thoả mãn thị hiếu thị trường. Anh ta là một cây viết nghiêm túc với một triết lý nghiêm túc. Và khi đọc câu chữ của anh chàng này thì cái triết lý ấy cũng như tinh thần tự trào, nam nhi chi chí ngấm ngầm truyền qua ta, dâng trào trong huyết quản. Tuy không phải là những tác phẩm bất hủ, nhưng người trẻ có lẽ ai cũng nên đọc Đao một lần, để làm gì bạn biết không? Để biết sống nỗ lực hết mình, như vậy mới xứng đáng hai chữ tuổi trẻ.


Mèo lười - - Review on: Goodreads

Hành trình đồng hành với mẹ

Khi đọc cuốn sách này, mong bạn đừng kì vọng nó bất cứ điều gì, mong bạn đừng đặt nặng giá trị nghệ thuật hay cách hành văn của tác giả. Bởi lẽ, Cửu Bả Đao đã xem cuốn sách này như một hành trình đồng hành với mẹ. Trong cuộc chiến chống lại bệnh ung thư máu.

Ai cũng có một người mẹ, hẳn rồi. Cửu Bả Đao cũng vậy, anh có một người mẹ tuyệt vời như bao bà mẹ vĩ đại trên trần đời. Đọc Mẹ, thơm một cái bạn rất dễ bắt gặp hình ảnh của một người mẹ mẫu mực, đậm chất Á đông, chịu thương chịu khó, hi sinh cả cuộc đời cho gia đình. Đùng một cái, như bao tai họa trên đời, bất ngờ và chẳng chịu buông tha ai, người mẹ ấy bị ung thư máu.

Tiếp theo đó là chuỗi ngày cả gia đình cùng vượt qua khó khăn, từ việc người bố thay mẹ quản lí tiệm thuốc đến việc bà nội kiên nhẫn nghiền thức ăn cho con Puma. Ai nấy cũng đều lúng túng xoay sở để cuộc sống vận hành như cũ. Nhưng thật khó. Bởi mẹ là người quan trọng nhất.

Mọi thứ được kể dưới một giọng văn bình thản, mọi thứ cứ trôi qua hết sức tự nhiên, không gò bó. Kiểu như bạn đang đọc mấy lời giãi bày của tác giả. Không có cao trào, không có điểm nút vì sở dĩ đây cũng chẳng phải là tiểu thuyết. Nhưng mình tin, đọc Mẹ, thơm một cái, bạn rất dễ bị lay động bởi mấy dòng giản đơn ấy (hoặc có thể do mình quá nhạy cảm :v) .

Nói tào lao thế thôi, chứ mình đọc nó cứ thấy buồn sao ý. Mình luôn tự hỏi chúng ta sẽ ra sao nếu không còn mẹ?

Buồn. Hiuhiu

Đọc thử sách

10 giờ sáng, lượng thuốc còn 206. Mẹ vẫn ăn kém. Bữa sáng ăn không hết một cái bánh bao không nhân chấm cháo bột gạo.

Bác sĩ Vương vừa đến lúc nãy, dặn chuẩn bị buổi chiều chuyển giường vào khu cách ly. Y tá giảng giải cần kiểm soát chặt chẽ hơn sau khi cách ly, chẳng hạn không khí chỉ được ra không vào, hạn chế khách đến thăm (ơn ông Trời), mặc trang phục đặc biệt có mũ, mua hai đôi dép lê sạch mới, chỉ được ăn chín uống sôi và trái cây gọt vỏ, mỗi lần chỉ cho phép một người chăm mẹ (gay go rồi).

“Tất nhiên không được đem thú cưng này, hoa tươi nọ kia vào đây. Nếu không biết có được mang vào không, thì phải hỏi phòng hộ lý trước đã.” Y tá dặn, khuôn mặt bịt khẩu trang chỉ còn đôi mắt hình như đang cười.

“Có được mang máy tính vào không ạ?” Tôi chột dạ, chỉ tay vào iBook bên cạnh.

“Được.” Y tá trả lời. Hút chết.

Nếu không được viết truyện trong khi chăm mẹ, nhà xuất bản chắc chắn muốn nhảy lầu. Còn tôi sẽ bị bắt buộc trở thành siêu độc giả đa lĩnh vực. Tôi đã mua sẵn Mật mã Da Vinci, Hiện trường tội ác của Lý Xương Ngọc, Hành trình Italia của cá. Tôi nghĩ mình còn thiếu vài cuốn truyện trinh thám. Đằng nào tôi cũng đang thừa kiên nhẫn.

Anh cả gọi cho tôi trước, nói tối muốn đi Quán Âm đình ở công viên Tam Giác lễ bái, nguyện với đức Phật là sẽ chép kinh làm công đức cho mẹ, hỏi tôi thấy nên chép mấy lượt.

“Thế thì phải xem chép gì chứ?” Trong đầu tôi hiện ra mấy bài kinh rất dài, hơi lo lắng.

“Đương nhiên là Tâm kinh rồi.” Anh trả lời.

Tôi rất lưỡng lự, con người ta sống trên cõi đời này có rất nhiều việc phải làm. Chép kinh rõ ràng là chiếm rất nhiều thời gian của tôi, mà lại cực kỳ nhiều.

Đã bảo rồi, tôi hy vọng có thể duy trì một sự cân bằng thật bền vững.

Tôi tin quỷ thần và các lời mách bảo linh thiêng, tôi cũng tin có “công đức”, nhưng chép kinh hình như chẳng ích lợi gì cho người khác, chỉ là hí hoáy viết, quả thực khó lòng đưa công thức “chép kinh = công đức” vào nhận thức giá trị của tôi.

“Thế thì một trăm lần nhé.” Tôi vẫn đồng ý.

Nếu không coi là công đức, thì ít nhất để xem chữ hiếu có cảm động được ông Trời không.

Ba bị tiểu đường, vừa đến khám ở bệnh viện Chương Cơ, dĩ nhiên ghé thăm mẹ. Tôi cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc trong phòng, tưởng tượng xem thế giới của buồng cách ly ra làm sao.

Mỗi lần chỉ cho phép một người nhà ở cạnh mẹ trong buồng cách ly, đồng thời phải giảm thiểu số lần ra vào, nếu không sẽ bị coi là tự nguyện thôi cách ly và bắt buộc chuyển về phòng thông thường. Quy định này có xuất phát điểm là tốt đẹp, không như thế thì cách ly chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Nhưng tôi vẫn khó tránh cảm thấy cô đơn sắp đến.

Buổi chiều trước khi chính thức chuyển vào buồng cách ly, mẹ bảo muốn gội đầu cho thoải mái. Hai mẹ con đi thang máy lên tầng năm, thám hiểm tiệm cắt tóc gội đầu của Chương Cơ.

Vóc dáng mẹ nhỏ bé, nhỏ đến mức lúc gội đầu chân không đạp tới bên dưới ghế, phải co chân lên trên, còn tôi đứng cạnh cầm dụng cụ truyền. Mặc dù không khỏe, có vẻ hơi sốt, nhưng mẹ vẫn kiếm chuyện nói với cô gội đầu.

Tạm biệt phòng hai người thông thường, sang buồng cách ly, bụng dạ van vái cho bệnh nhân cùng phòng mới được tốt tính tốt nết, đừng là vô địch giải ăn to nói lớn nữa.

Y tá mặc bộ đồng phục màu hồng nhiệt tình hướng dẫn tôi quy định bảo vệ buồng cách ly.

Trước hết phải đổi đôi dép lê mới sạch sẽ, rửa tay đủ mười lăm giây, đội mũ và đeo khẩu trang xanh lá, mặc áo cách ly rất gợi cảm, dùng bàn chân điều khiển chốt mở các cánh cửa kính.

Nghe tiếng nói và nhìn ánh mắt, tôi đoán cô y tá này nhỏ hơn tuổi tôi một chút, chưa tỏ ra cái vẻ bận rộn đặc trưng của y tá, vóc dáng nhỏ nhắn đáng yêu, còn biết nói cười với bệnh nhân, giúp tôi cầm máy tính. Một y tá rất tốt. Nếu mẹ tôi khỏi bệnh, tôi sẽ tặng cô ấy một cuốn sách.

Sau đó tôi bắt đầu nghĩ vớ vẩn. Trong bệnh viện, chuyện tình cảm giữa bác sĩ với y tá chắc hẳn rất thú vị, ai cũng bịt khẩu trang, đứng tận cuối hành lang sờ mó nhau, tự tình với nhau bằng ánh mắt và tiếng nói, và quá bận rộn để ra ngoài hò hẹn. Chắc phải đến ngày cưới hai bên mới nhìn thấy mặt mũi của nhau. Trời ơi dê quá!
Bệnh nhân cùng phòng của mẹ cũng là một bà mẹ, gọi là bà Ngô, cũng bị bệnh máu trắng, làm hóa trị đợt thứ tư, tinh thần rất ổn, suốt ngày xem ti vi. Hôm nay chúng tôi đã xem chiếu lại Thiên địa hữu tình, Bác Điểu Lai và dì Mười Ba, Tình khó quên. Chốc nữa lại xem tiếp.

Bà Ngô và ông Ngô chồng bà rất thích nói chuyện, nên mẹ cũng phấn chấn tinh thần, nói chuyện luôn mồm. Tôi nghĩ thế là tốt. Tôi thích nhìn bộ dạng vui chuyện của mẹ.

Trong câu chuyện lan man hầm bà lằng, tình cờ phát hiện ra bà Ngô và mẹ đều sinh ngày 5/12. Trùng hợp thật, con người gặp được nhau chắc hẳn phải có lý do. Cả hai chắc chắn sẽ khỏi bệnh.

Thời gian này xảy ra rất nhiều chuyện, tự truyện đồng hành cùng mẹ này cũng trở nên phức tạp.

Thứ Bảy đến đại học Sư phạm, tham gia một hoạt động do khoa Ngữ văn ở đó liên kết tổ chức với Trạc Mông Văn học quán của website BBS Vô Danh. Hoạt động gồm triển lãm sách và tọa đàm. Tôi sốt ruột việc chăm sóc mẹ, nên chỉ tham gia nội dung thứ hai.

Do nhớ nhầm giờ, đến sớm hai tiếng đồng hồ, bèn đi tìm một góc cầu thang khuất mắt, mở máy tính ra viết lách. Bất kể ở đâu và khi nào cũng viết được, đó là quan điểm của tôi, chỉ cần cái mông đang được ngồi. Sáng tác, sự khiêm tốn như vậy đã tạo nên đằng sau nó phong cách hoang dã tự nhiên của tôi. Nhưng có ai biết đâu? Đa số mọi người chỉ thấy cái mặt tự đắc của tôi mà không cần hỏi đến lý do.

Chủ đề tọa đàm là mối quan hệ giữa các nhà văn mạng với nhà xuất bản và bạn đọc, tôi cảm thấy chủ đề hơi “phẳng” quá, bèn ngẫu hứng đẩy chủ đề ra xa. Bởi vì tôi là một người thường xuyên chú ý đến các vấn đề như “vì sao ta viết”, “vì sao lại viết theo lối này”, cho nên với những vấn đề liên quan đến mạng, hoặc sáng tác, tôi đều có thể uốn ba tấc lưỡi không cần nháp. Thói quen của tôi là nói từ xa đến gần, làm cho thính giả thấy được nguyên nhân vì sao tôi nói như vậy một cách mạch lạc…

Cùng chủ đề:

Nhiều người đọc:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button