11 cuốn sách hay về người yêu cũ đầy xúc cảm và khắc khoải

11 cuốn sách hay về người yêu cũ đem đến cho người đọc nhiều cung bậc cảm xúc, có người sẽ mỉm cười nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào, có người lại đau xót, day dứt về những lỗi lầm với người yêu cũ. Tuy nhiên, sau tất cả, lắng đọng lại trong ta vẫn là những bồi hồi, nhung nhớ về một thời đã xa, một thời yêu đương dại khờ, sâu đậm.

Người Yêu Cũ Có Người Yêu Mới

“Người yêu cũ có người yêu mới” gồm hơn 30 tản văn – cảm thức ngắn được Iris Cao viết trong gần 2 năm dưới hình thức nhật ký online. Chính vì giống một cuốn nhật ký, nên người xem sẽ rất dễ dàng tìm thấy những cảm xúc của mình đâu đó được nói lên bằng con chữ.

Từ lúc bắt đầu một mối quan hệ, không ai dám tin và nghĩ rằng sẽ có ngày mình và con người đó trở thành những người xa lạ. Người ta vẫn cho rằng chia tay là hết, là hai người về hai ngả, nhưng sự thật đâu chỉ có thế. Chúng ta đã quên mất rằng, những con đường sẽ có lúc giao nhau lần nữa, sẽ có ngày chúng ta gặp lại họ. Chúng ta lại còn chưa nghĩ đến một điều khác: Họ sẽ có một người yêu thương mới. Và cảm giác khi người yêu cũ có người yêu mới vừa lạ vừa khó tả, mà ai cũng đã từng phải trải qua.

Chính vì không nghĩ trước được gì, nên những cảm xúc đó luôn luôn là bất ngờ và tinh khôi nhất.

Qua những dòng tản văn, người xem dễ dàng nhận ra hình ảnh của mình bởi cuốn sách là sự tái hiện hoàn hảo và hơn hết là nó được viết từ một cô gái Song Ngư mang trái tim chịu nhiều tổn thương mà chính cô còn không đếm xuể.

Người Thương Đã Cũ

Cuốn sách là những dòng tản mạn về tình yêu trong quá khứ với nhiều day dứt và trân trọng. Đó là những câu chuyện không trọn vẹn, nhưng được kể lại khi mà vết xước ngày cũ đã thôi cồn cào. Nó như bức tâm thư mà tác giả gửi đến những đoạn ký ức đẹp, những hạnh phúc đã từng nếm trải.

Người thương đã cũ còn hấp dẫn, thu hút bởi lời văn nhẹ nhàng, du dương, đặc biệt là rất đẹp. Cuốn sách khơi gợi những niềm tâm tư mà dường như không phải ai cũng có thể chia sẻ, những miền chỉ muốn cất giấu cho riêng mình.

Người Cũ Còn Thương

Đây là một cuốn sách nhàm chán.

Nó chẳng mang triết lý nhân sinh quan gì ghê gớm, cũng chẳng có nhiều bài học giúp người ta thay đổi nhận thức, tư duy, trí tuệ hay mở ra một lối đi mới trong cuộc đời.

Nó đơn giản chỉ có một nỗi nhớ đặc quánh về người-nay-đã-thành-cũ.

Cuốn sách này sẽ ngập trong khói thuốc, rượu vang, nhạc sầu, nỗi nhớ, cơn đau và tình cảm dành cho một người không thể yêu được nữa. Và nó sẽ cứ lặp lại hoài một việc là “nhớ người cũ”.

Những ai vừa chia tay, tốt nhất đừng nên đọc nó. Những ai đã chia tay mà lòng còn vấn vương, còn thương người cũ thì tuyệt đối càng không nên đọc. Đọc đau ráng chịu, không đền tiền.

Nhưng thiết nghĩ, nhiều khi đau xong người ta mới tỉnh, mới nhắc mình nhớ là sau cơn đau ai cũng phải sống tiếp. Đời còn dài, đừng vùi lấp thanh xuân trong những nỗi đau nay đã-thành-cũ.

Nguyễn Ngọc Thạch

Bí Mật Người Yêu Cũ

Người yêu cũ là ai?

Đó là một hoặc một số người, mà hẳn là trong cuộc đời của mỗi chúng ta, ai cũng đã từng vui, buồn và rơi nước mắt vì họ.

Tại sao ta gọi họ là “cũ”?

Vì họ đã không còn là hiện tại, họ là bí mật của những tháng năm nào đó, mà chúng ta ngỡ đã quên nhưng nào có lãng quên…

Nếu Biết Anh Sẽ Là Người Cũ

Tình yêu có nhiều khía cạnh, có những tình yêu một chiều, có những tình yêu hai chiều nhưng cả hai cứ luôn làm khổ nhau, có những hy vọng sai lầm, có những người yêu một cách vô tâm, có những người còn vương vấn mãi tình cũ

Trong Nếu Biết Anh Sẽ Là Người Cũ, tác giả viết về tình yêu với những khía cạnh khác nhau, với góc nhìn từ những người cho đi tình yêu, những người nhận lấy tình yêu, những người đã đi qua tình yêu của họ rồi nhưng vẫn còn đọng lại một phần nào đó trong nhau. Tình yêu tuổi trẻ không phải lúc nào cũng chia tay trong dang dở, có những kết cục đủ để người ta bước đi tiếp và bỏ nhau lại phía sau, một lần và mãi mãi, vì người đó đã không còn xứng đáng nữa. Có những kết thúc như một sự giải thoát cho những trái tim đã không còn chung nhịp đập. Có những mối quan hệ có thể chữa lành được những nỗi đau, cũng có những mối quan hệ chỉ mang đến cho nhau những nỗi đau khác.

Ngày Người Thương Một Người Thương Khác

Rồi đến một lúc nào đó, ta chợt nhận ra rằng, người ta yêu thương vô vàn, dành hết cho họ tháng năm tuổi trẻ êm đềm hạnh phúc, bỗng đem trọn trái tim bước ra khỏi lồng ngực ta…

Đó là ngày người thương một người thương khác!

Vẫn với giọng văn nhẹ nhàng, trầm lắng nhưng không kém phần sâu sắc, Ngày người thương một người thương khác là tác phẩm thứ hai mà Trí gửi đến bạn đọc. Đây là quyển sách Trí dành tặng cho những trái tim sau bao lần đổ vỡ.

Đọc Ngày người thương một người thương khác như một quyển nhật ký nhỏ mà tác giả Trí giúp ta ôn lại tháng ngày thanh xuân, nơi ở đó từng có một người khiến ta dốc cạn tâm can, thương đến tan lòng nát dạ, người mà nhiều năm về sau khi có ai bước đến ta vẫn cho họ một vị trí đặc biệt trong tim mình.

Nghe Nói Anh Muốn Chia Tay

“Cảm giác của những ngày sau chia tay cũng giống như khi bạn đứng ở một góc tối nhìn ra thành phố rực rỡ ánh đèn vậy. Vô cùng lạc lõng, vô cùng đơn độc.”

Sau chia tay, là những ngày nhớ người ta đến điên cuồng. Vì còn thương nhiều lắm. Nhưng từ nay sẽ không được ở bên nữa. Chỉ nhiêu đó thôi đủ khiến cả người buồn bã, không muốn làm, không làm nổi việc gì. Sau chia tay, là tập bỏ dần những điều quen thuộc. Đã quen có một người ở bên. Quen thấy mặt, quen gọi tên. Quen chào buổi sáng, quen chúc ngủ ngon. Từ nay, phải tập bỏ hết. Chỉ còn một mình. Trống rỗng, cô đơn vô cùng.

Sau chia tay, cứ ra vào tường nhà người ta. Xem người sống sao, vui buồn thế nào, gặp gỡ ai. Cứ xem liên tục, xem hoài như thế. Như chờ người ta sẽ viết gì đó dành cho mình. Nhưng rồi chờ mãi chẳng thấy đâ

Sau chia tay, cảm thấy hụt hẫng, chênh vênh như vừa rơi từ một nơi cao xuống. Gượng đi không nổi, cũng không còn tâm trạng muốn bước đi. Cứ thế đắm chìm trong chuỗi ngày buồn thật buồn, buồn không thể tả.

Sau chia tay, khờ lắm, không biết tự chăm sóc mình. Người ta đã không còn thương mình rồi, đến chính mình cũng không biết tự thương. Cứ làm những điều ngu ngốc, bỏ bê mình. Ai khuyên cũng không nghe. Ai nhìn cũng xót xa. Và sau chia tay, là không chấp nhận việc chia tay. Vẫn cứ muốn được ở bên người ta, vẫn tốt với nguời ta. Vẫn đến bất cứ khi nào người ta cần, dù chỉ với tư cách “Bạn”

Vì vẫn hi vọng sẽ có một lúc người ta sẽ đổi ý, sẽ thương lại mình, và sẽ quay về.”

Người Xưa Đã Quên Ngày Xưa

“Cảm ơn người, vì đã từng một lần nắm lấy tay nhau.”

Cuốn sách thứ 7 của nhà văn Anh Khang là những tiếp nối một chút nuối tiếc, một chút cô đơn, một chút sầu vọng: “sau yêu – đến chia tay”. Rồi sau đó? Sau đó… làm gì còn sau đó nữa… Người xưa đã quên ngày xưa – nghe như một tiếng thở dài, trầm buồn, thê thiết. Những tưởng rồi Anh Khang sẽ lại mang đến những nỗi buồn cũ đã gặp trong các cuốn sách trước của anh, những tưởng sẽ chỉ là những điều lặp lại, tuần hoàn, như tình cảm vốn dĩ trong mỗi người: Dẫu biết rằng tình đã hết ở người – nhưng còn ở mình, có nói cũng chỉ là chuyện cũ, nhưng chuyện cũ nói bao giờ mới hết, mới cạn vơi? Nhưng may mà, dẫu buồn, những câu văn của Anh Khang vẫn còn trong đó chút an yên, chút bình tâm: Bởi đến sau cùng, tuổi trẻ rồi cũng qua. Ước mơ đôi lúc bất thành. Tình yêu có thể không trọn vẹn. Nhưng những gì hồn nhiên trong trẻo nhất của mối tình đầu đẹp đẽ ấy, sẽ luôn còn lại, lấp lánh trong tim… Cảm ơn người, vì đã từng một lần nắm lấy tay nhau.

Đừng Gọi Anh Là Người Yêu Cũ

“Một số người coi tình cũ như vết thương, một số khác coi như chiến tích, số khác nữa lại coi như nỗi ân hận suốt đời.

Còn tôi không có tình cũ, vì càng giữ nó càng mới!”

“Tình cũ” luôn là một thứ gì đó án ngữ trong tim, mà mỗi lần nhớ về lòng ta lại chua xót. Không phải là còn yêu, cũng không phải là hận, để mà không muốn nhận danh xưng Người-Yêu-Cũ, chỉ đơn giản, những thứ cũ kỹ luôn đi cùng cảm giác nuối tiếc buồn thương, mà có ai lại muốn chấp nhận việc trong cuộc đời một người, mình chỉ là kẻ giữ chỗ cho người mới đến sau…

“Đừng gọi anh là người yêu cũ” là những dòng văn lãng mạn vương vấn chút xót xa về những mối quan hệ không tên, không ràng buộc, tưởng như một cơn gió nhẹ lướt qua cuộc đời, nhưng lại hằn sâu những nỗi niềm khắc khoải khiến người ta không thể dễ dàng quên đi được.

Ai Rồi Cũng Khác

Ai rồi cũng khác gồm những tản văn mới nhất của hai cây bút trẻ viết về những chủ đề giàu cảm xúc nhất: tình yêu, tình bạn, gia đình, sự thay đổi từ cuộc sống… Bằng lối viết nhẹ nhàng như những câu chuyện được kể lại trước mặt một cách sống động, Hamlet Trương và Iris Cao một lần nữa mang độc giả trẻ của mình quay về với cuộc sống nhân hậu ngập tràn yêu thương.

Ai rồi cũng khác với những thông điệp sống ý nghĩa là hành trình trải nghiệm của hai tác giả trẻ. Họ đã đi, đã cảm thấu và viết lại cuộc đời chính mình trong những tản văn. Họ trẻ và dám chấp nhận thử thách, quan trọng hơn hết là họ muốn được cùng trưởng thành với độc giả của mình. Thông điệp của “Ai rồi cũng khác” ngoài ý nghĩa về sự thay đổi tư duy, tâm thức của hai tác giả sau một khoảng thời gian dài dấn thân vào văn chương còn là lời nhắn nhủ đến những người trẻ về một chân lý bất biến của cuộc đời này.

Chào Anh, Người Cũ!

Chào anh, người cũ! là tuyển tập mười hai truyện ngắn của các tác giả trẻ. Mỗi câu chuyện là những bước chân nhỏ bé của những mảnh đời, mảnh người trên hành trình dài tìm kiếm yêu thương, hạnh phúc. Tình yêu của những người trẻ có mãnh liệt, có chân thành, có vụn vỡ, có đớn đau, có sóng gió quật xô. Tình yêu ấy phải mạnh mẽ, phải nồng cháy hơn cả những cuốn tiểu thuyết hay những bộ phim tình cảm đơn thuần để rồi qua bao đớn đau, hạnh phúc, có người sẽ nắm tay trọn vẹn, cũng có người sẽ mạnh mẽ để tìm một bàn tay mới. Nhưng dù cái kết có như thế nào, chúng ta cũng có thể tự hào vì mình đã từng yêu thương hết lòng, để dù người ấy có trở thành xưa cũ, ngày gặp lại vẫn có thể mỉm cười “Chào anh, người cũ!”

Nhiều người đọc:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button