Sách hay nhất của Gào

Sách của Gào được viết bằng những chiêm nghiệm, cảm nghĩ, cuộc sống của chính cô. Các trang viết là sản phẩm của một cá nhân biết dõi theo từng nhịp sống, không dễ dàng buông xuôi trước những cảm xúc và cảm nghĩ của chính mình.

Chúng Ta Rồi Sẽ Ổn Thôi

“Đến một ngày, chúng ta sẽ cùng ngồi lại nơi nào đó, khi mỗi người đã có những khoảng trời riêng, nhìn nhau bình thản, và nhận ra dù đã đi qua những khó khăn đến mấy, dù đã vấp bao nhiêu lần, dù chuyện gì xảy ra…Thì, chúng ta rồi sẽ ổn thôi.”

Đôi khi tình yêu có những nghịch lý mà không ai có thể giải thích được: Khi ai đó vứt bỏ, ta lại cố sức chạy theo lượm nhặt những mảnh vụn để cố ghép thành một bức tranh hạnh phúc. Nhưng càng ghép càng thấy tổn thương. Chúng ta rồi sẽ ổn thôi viết về những câu chuyện, những mối tình dở dang như thế. Đó là tình yêu của tuổi trẻ, của sự ngơ dại, sự đĩnh đạc tình trường… Đó là những lời nói dối yêu thương trong vô thức, sự hi sinh không điểm cuối của người đàn bà, là câu chuyện về những “người cũ – người mới”, là những yêu thương chẳng có giới hạn bao giờ.

Để rồi, khi ta đi qua từng bước, từng bậc trên chặng đường dài của cuộc sống, bước qua tất cả những xước xát của tình yêu, lúc ấy mới có thể hiểu yêu thương mình, nuôi giữ ước mơ của chính mình mới là thứ cần yêu hơn bất cứ người đàn ông nào cả.

Hoa Linh Lan

Bất cứ ai cũng đã từng có những lúc chênh vênh, không biết phải bắt đầu từ đâu, như thế nào và làm sao để đứng được trên đôi chân, để tự chủ được trong mọi việc và để được hạnh phúc trong tình yêu. Cảm giác lạc lõng, trống rỗng và vô định khiến chúng ta chùn bước, muốn chạy trốn và lãng quên đi chính con người thật của mình.

Nhưng rồi, ai chẳng phải sống. Chúng ta cứ từng chút một, từng chút một vượt qua như thế và trưởng thành tự lúc nào chẳng hay.

Để 10 năm sau nhìn lại, những câu chuyện cũ, những mối tình dang dở, những sự việc chưa thể có hồi kết, mới nhận ra bản thân mình đã thay đổi nhiều đến thế nào. Suy nghĩ ngày hôm qua, cùng với thời gian, con người của ngày hôm nay, tất cả đã khác xưa rất nhiều rồi.

Hoa Linh Lan là một câu chuyện đầy trải nghiệm như thế. Góc nhìn của một người con gái đã trưởng thành với những câu chuyện còn đau đáu trong quá khứ. Bạn sẽ bắt gặp lại chính mình nơi quá khứ bi thương, nhưng tràn trề hy vọng. Hoa Linh Lan sẽ không thể giúp những vết thương của bạn khép miệng lại, nhưng chắc chắn sẽ đem lại cho bạn những điều bình dị ngọt ngào, xoa dịu trái tim đầy thương tổn của bạn !

Mẹ, Em Bé Và Bố

Mẹ, em bé và bố – Cuốn sách tràn đầy cảm hứng sống, cảm hứng yêu đời và cảm hứng hạnh phúc.

Đơn giản là những mẩu chuyện giản dị mà trong đó Gào kể lại cho những em bé của mình về những điều nhỏ nhặt, bình dị nhưng ngập tràn hạnh phúc, và cũng bình yên vô cùng. Đó là chuyện tình yêu của “bố mẹ”, là những quãng thời gian xa cách mà hai người tưởng chừng như mãi mãi chia xa. Rồi họ tìm thấy nhau giữa những bước chân tưởng như đã lạc mất.

Đó là cảm xúc bất ngờ xen lẫn hạnh phúc đến chẳng thốt lên lời khi “bố mẹ” biết “bố mẹ” đã có em bé Bìn và sau đó là anh ku Min. Đó là khoảnh khắc Bìn cất tiếng khóc chào đời, là những bước chân chập chững dưới bàn tay nắm chặt dìu dắt của bố.

Đừng Gọi Em Là Ký Ức

Những tháng ngày ấy, có thể chúng ta đã rất vất vả, nhưng chúng ta vẫn rất biết ơn cuộc đời, vì nhờ những gian khó ấy, ta mới có thể ở cạnh bên nhau…

Đừng gọi em là ký ức, chính là cuốn sách như vậy.

Cuốn sách được viết vào những ngày giá rét tại Northumbria, dựa trên những chất liệu tình yêu có thật, với tâm hồn của một cô gái đã lỡ quên mất những điều nhỏ bé mình ấp ủ, nay bỗng nhiên ùa về khi đứng trên mảnh đất mà người mình đã rất yêu sinh sống và học tập.

Những dang dở bỗng nhiên được hàn gắn.

Những tình yêu bỗng nhiên được xây đắp trở lại

Những câu chuyện dài bỗng nhiên được chắp bút.

Tất cả hòa quyện và trở thành những giai điệu ngọt ngào nhất về tình yêu, xuyên suốt trong “Đừng gọi em là ký ức”

Giữa những con người xa xứ nơi ấy, những con người vì tương lai mà rời khỏi quê hương yêu dấu, và đôi khi là cả những cuộc tình dang dở chốn xưa cũ, họ buộc phải dựa vào nhau mà sống, chia cho nhau những yêu thương chân thật.

Rồi ở đó, những mối tình nảy sinh, những câu chuyện nối tiếp câu chuyện, những dang dở nối tiếp dang dở.

Chúng ta đã rất vất vả, để hít thở mỗi ngày. Chúng ta nên dựa vào nhau. Chúng ta nên cùng sống những ngày thật hạnh phúc.

Anh Sẽ Yêu Em Mãi Chứ

Hai mươi câu chuyện trong cuốn sách này, là hai mươi cuộc đời của hai mươi cô gái trẻ, đại diện cho cái tôi vụng dại của ai đó đã từng lướt qua phận đời này. Số phận họ, có thể bi thương, có thể đầy nước mắt, nhưng câu chuyện của họ là những bài học, để mỗi người nhìn vào đó, có thể bước qua và trưởng thành hơn. Linh hồn của tập truyện ngắn này là “Tình yêu”. Nỗi đau trải xuyên suốt tình yêu ấy là sự “tuyệt vọng”.Nhưng, tôi mong, người đọc đừng vì thế mà trở nên bi thương. Hãy nhìn vào đó mà khiến mình thêm mạnh mẽ, để bước tiếp. Cuối cùng, tôi muốn gửi tới những độc giả thân yêu của tôi, lời cảm ơn chân thành nhất. Cảm ơn các bạn đã luôn đồng hành cùng sự trưởng thành của tôi trong văn chương.

(Gào, 31/03/2014)

Tự Sát

Câu chuyện lần này rất khác với những câu chuyện của Gào mà người ta đã quen từ trước, ngay từ những tình tiết đầu tiên đã lạ và ám ảnh. Nếu như ở những truyện kia, nhân vật của Gào “khổ” do những ảnh hưởng tự tâm, từ xung quanh cuộc sống nhỏ bé của họ; thì ở Tự sát, những tác động và ảnh hưởng dường như đến từ thế giới rộng lớn bên ngoài đã bao vây và kìm kẹp con người.

Câu chuyện phát triển một cách tự nhiên như chính những nhịp thở cuộc sống của Gào, tự nó đòi hỏi nó phải có một tầm vóc xứng đáng hơn. Đáng lẽ sẽ có một cái kết mở của sự bế tắc sau ba chương, nhưng chính nhân vật của Gào không thỏa mãn, mà tò mò muốn biết tương lai của mình ra sao. Và Gào đã viết. Mười ba chương tạo thành một câu chuyện hoàn chỉnh và tôi tin cô nhân vật chính của Tự sát cũng sẽ hài lòng.

Có thể bạn đọc sẽ thấy tên sách Tự sát dường như đóng khép, nhưng tôi linh cảm cuốn sách chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại sau một hai lần in. Chúng tôi còn có cả những dự định cho cả một bộ phim dựa trên câu chuyện này.

Một câu chuyện về những khoảnh khắc u tối, khi ta dần đánh mất đi những người xung quanh; để rồi đánh mất chính bản thân mình. Nhưng các bạn, những độc giả, xin đừng vội nản lòng, hãy dành niềm tin cho cái kết – một cái kết khác mọi cái kết mà Gào từng viết trước đó.

Nhật Ký Son Môi

Toàn bộ cuốn truyện không phải là những trang nhật ký ghi lại những sự việc, cảm xúc diễn ra theo kiểu từng ngày, từng giờ, trái lại, nó được kết cấu chặt chẽ với cốt truyện rõ ràng và đơn tuyến. Thời gian ước tính kéo dài khoảng 5 tháng, xoay quanh câu chuyện nhân vật “Tôi” – một cô gái hơn hai mươi tuổi xinh đẹp, cá tính, sắc sảo, dám yêu, dám sống và dám chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình. Cô có người yêu kém 2 tuổi đang du học nơi trời Tây, chàng trai ấy phản bội cô và cô sống khổ sở trong sự ngăn cấm của gia đình chàng trai, trong tình yêu da diết mãnh liệt và tinh thần thủy chung như nhất dù có bao cách trở, cũng như phải đối mặt với những khó khăn trong công việc, cuộc sống và thời kỳ khó khăn “khủng hoảng tuổi hai mươi”.

Cùng với đó là các cuộc gặp gỡ tưởng như tình cờ với những cô gái tuổi 8x, 7x khác – những cô gái với các câu chuyện tình, với quan niệm yêu, quan niệm sống khác nhau – nhưng có tác động không nhỏ đến “Tôi”. Câu chuyện kết thúc với nỗi buồn mênh mang khi cô gái chiêm nghiệm về tất cả những gì ào ạt xảy đến với mình trong mấy tháng qua, nhưng cũng hé mở những tin yêu, những nhớ thương chờ đợi của một cô gái vẫn còn quá tha thiết với cuộc đời…

Ai Đó Đã Khóc Ngày Hôm Qua

Trong tình yêu, những cô gái nào yêu mãnh liệt hơn, thì cũng thường yếu đuối hơn. Họ cho nhiều hơn, và khi đã mất, cũng thường mất nhiều hơn. Dù ngốc nghếch hay là khôn ngoan, dù ngây thơ hay là từng trải, một khi đã yêu thật lòng, thì họ cũng chấp nhận hết cái sự “cho” và “mất” ấy.

Nếu bạn là một cô gái như thế, hãy đọc và cảm nhận cuốn sách này, để cùng nhận về những tiếng nói sẻ chia, để biết yêu thương nhiều hơn trong mất mát, biết hy vọng nhiều hơn trong những vô vọng đợi chờ, và để xác định cho mình một đường đi đích thực trong mối tình mông lung…

Cuốn sách là tập hợp những câu chuyện nhỏ mà người con gái đang yêu ghi lại hàng ngày, gọi là nhật ký cũng được, gọi là những bức thư tình cũng được – những bức thư tình gửi một người con trai không bao giờ xuất hiện nữa. Cô gái yêu chàng trai rất nhiều, nhưng chàng trai ấy khi đã qua những phút giây nồng cháy, thì chợt thờ ơ, lạnh lùng… Xen vào đó là một vài câu chuyện ngắn về tình yêu, ngắn nhưng ngọt ngào, như ru lòng người đọc, người nghe.

Ký Ức Northumbria

Đây không phải là một cuốn sách về du học, càng không phải một câu chuyện về tôi. Nó đơn giản chỉ là một “câu chuyện tình giả tưởng”, được lấy cảm hứng từ chính những gì tôi nhìn thấy tại nơi mà tôi đã đi qua. Câu chuyện tình của những du học sinh và “cựu” du học sinh tại Northumbria. Tại sao lại là “Ký ức”? Bởi tất cả những hình ảnh đẹp đẽ mà họ có, đều đã xa. Nó không phải là thứ đang diễn ra ở “thì hiện tại”. Họ lưu giữ ký ức ấy như những gì tuyệt vời nhất tồn tại trong tâm trí mình. Trong câu chuyện của mỗi nhân vật, đôi lúc đan xen những hình ảnh chân thực của cuộc sống sinh viên ở Anh: Có khó, có khổ, có vui, có buồn, có niềm hân hoan, có nỗi cô đơn và cả tình yêu nữa.

Cho Em Gần Anh Thêm Chút Nữa

Tuổi trẻ thì nông nổi, nhưng vì nông nổi nên mới cần bên nhau.

Tình yêu thì dại khờ, nhưng cũng vì dại khờ nên mới trưởng thành

Chia tay thì đau nhói, nhưng phải có đau nhói người ta mới biết trân trọng.

Cuộc đời vốn là như vậy.

Những điều thật nhất thì rất dễ mất lòng, rất dễ khiến người ta khó chịu, nhưng đó lại là sự thật. Hiển nhiên đến lạ lùng và lạnh lùng.

Cho em gần anh thêm chút nữa, cuốn sách ghi lại những khoảnh khắc rất ngọt và cũng rất cay trong tình yêu. Chân thật và không hề lừa dối, đó chính là cách mà tên tuổi của nhà văn Gào luôn được lưu lại trong lòng độc giả với dấu ấn sâu đậm.

Cùng chủ đề:

Nhiều người đọc:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button